Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Hai tuổi biết đọc, vẫn có thể tự kỷ

Những tấm hình của V, năm nay 13 tuổi, ở Tân Phú, TP.HCM được cả nhà trưng dưới tấm kính của chiếc bàn uống nước ở phòng khách. Chị Đ.T.M.L, 46 tuổi, mẹ của V. kể, hai tuổi con chị đã biết đọc dù không ai dạy.

 2 tuổi biết đọc

Chị L. vẫn nhớ buổi đêm hôm đó, cả nhà đang xem chương trình thời sự trên ti vi, hốt nhiên con trai chị, lúc bấy giờ 2 tuổi, đọc "phòng khám đa khoa" khi  trên ti vi vừa xuất hiện dòng chữ này. Hai vợ chồng chị rất ngạc nhiên quay sang hỏi con: "Ủa, con nói cái gì?" nhưng con trai chị chỉ yên ổn. Nhiều lần như thế đã diễn ra, vợ phu nhân chị nói với nhau: "chừng như con mình biết đọc". Ba tuổi, V. học lớp mầm của một trường mầm non nhưng không chơi với bạn nào. Lớp học có các kệ xác đựng dép ghi tên từng bạn. V. lấy dép đã được ghi tên xếp đúng vào các vị trí trên chớ thây.

Hai tuổi biết đọc, vẫn có thể tự kỷ Cánh cửa hòa nhập mọi người sẽ mở đơn giản hơn nếu trẻ được can thiệp đúng cách. Ảnh: N.C.T

Nhiều lần như vậy nên thầy giáo của V. nói với cô hiệu trưởng về một học trò lớp mầm đã biết đọc. Sau này, các cô đưa cho V. một tờ báo và V. đọc được hết. cô giáo lấy làm lạ cách làm về khả năng "đặc biệt" của con trai chị nhưng thay vì mừng rỡ chị L. lại e ngại. Chị L, biết rõ ngoài khả năng "đặc biệt" này con chị còn nhiều biểu hiện bất thường làm chị đắn đo như thường nhìn vào mắt người khác, hay ngồi chuyện trò một mình, dửng dưng với mọi thứ chung quanh, hay lặp lại từ, có lần chị L. nói " V.  ăn cơm đi V." thì con chị lại lặp đúng y từng từ.

lo lắng con bị tự kỷ, chị đưa con đến kiểm tra tại một chuyên gia tư vấn. Hơn một giờ đồng hồ kiểm tra, chuyên viên tham vấn này khẳng định: "bé bình thường". Khi con giai hơn 5 tuổi, chị lại đưa con đến kiểm tra tại một chuyên gia tâm lý khác và một lần nữa chị vẫn nhận được kết luận con chị không tự kỷ. Nhưng trong lòng chị vẫn canh cánh một không yên lòng.

đến thời khắc  V . đến tuổi đi học lớp 1, chị cho V. học tại một trường quốc tế vì biết nơi đây ít học trò, giáo sư  chăm nom V. tốt hơn. Những năm học cấp 1, V. vẫn theo kịp các bạn, chỉ có môn văn kém hơn. Thấy ngôn ngữ của con kém, chị gắng sức nói chuyện nhiều với con, đọc sách báo cho con nghe…. nhưng  con cũng chỉ phát triển hơn tí chút. Đến lớp 6, học tổn phí của trường quốc tế tăng gấp đôi nên chị chuyển cho con sang học tại một trường tư. Lớp 6., V. vẫn là học sinh khá. Đến lớp 7,  V. chỉ đạt học sinh trung bình.

Vào năm con học lớp 8, một buổi chiều đầu niên học, giảng viên chủ nhiệm lớp gọi điện cho chị nói rằng: "Chị nên cho con chuyển trường vì V. học không được, sợ ảnh hưởng đến lớp… Cả lớp đang học, còn V. thích thì viết bài, không thích thì thôi, có nhiều lúc nói chuyện thoải mái trong lớp khi cả lớp đang nghe thầy giảng". thầy giáo tỏ ra rất bực bội nên dù không muốn, chị L. đành chuyển trường cho con… V. học không tập hợp và gặp khó học môn tiếng Việt và những môn học bài khác.

Hiện V. nói được câu ngắn nhưng chẳng thể tự đề xướng hội thoại và diễn đạt cảm xúc, không biết trò chuyện để kết thân và thường thường bị ăn hiếp. Chỉ có mẹ hiểu V., dịch lại những ý nghĩ của V. cho người khác. Chị L. kể chị vẫn biết con chị vào học lớp nào thì thầy cô dạy lớp đó rất khó nhọc nên ngày nào con vừa đi học về, chị phải xem ngay vở báo bài xem con có lỗi gì trên lớp, trên trường không? tâm khảm của chị lúc nào cũng sợ con bị nạt, lúc nào cũng áp lực.

vợ chồng trẻ tự kỷ cũng cần được nâng đỡ tinh thần

thầy thuốc Hoàng Vũ Quỳnh Trang, khoa Tâm lý Bệnh viện Nhi Đồng 1 TP.HCM, đồng sáng lập viên Câu lạc bộ bố mẹ Sống Cùng Tự kỷ cho hay đến 13 tuổi, V. học lớp 8 mới được chẩn đoán tự kỷ sau rất nhiều lần bố mẹ cố gắng đưa con khám để có chẩn đoán và can thiệp thích hợp. bởi vậy, chị L. mong mỏi ở Việt nam có trường đời hợp lý cho những trẻ tự kỷ như con chị học chứ chị vẫn biết con chị học ở các trường thông thường thì "quá sức với con chị", còn trường chuyên biệt  thì sợ sẽ kéo con chị xuống nữa.

Trẻ tự kỷ và cả nhà hiện nay gặp rất nhiều gặp khó mặc dầu đã có rất nhiều nỗ lực từ phía giáo dục, y tế và nhất là gia đình. Vì nhận thức về phát triển trẻ em nói chung và tự kỷ nói riêng còn chưa cao nên ít gặp sự đồng thuận giữa cha – mẹ cũng như giữa ông bà và vợ chồng trong gia đình, chưa kể sự cộng tác giữa cả nhà với nhà trường cũng chưa ràng buộc một cách đồng bộ. Các mẹ phải đương đầu với bản thân cũng như với gia đình để được đưa con đi khám tâm lý.

Sau khi có chẩn đoán xác định hay nghi ngờ trong nhóm nguy cơ tiềm ẩn, gia đình sẽ rất đau buồn, stress nên rất cần được nâng đỡ tinh thần. Có khi mất cả năm để vượt qua những xúc cảm thụ động như giận hờn dữ, chối bỏ, mặc cảm tội vạ và tuyệt vọng không thể tránh khỏi.

Từ đó, cha mẹ rất cần sự thấu hiểu, đồng hành và hỗ trợ từ thầy cô và Sales y tế để có mong muốn can thiệp sớm cho con. Cho dù con chỉ thuộc nhóm nguy cơ, ông bố bà mẹ vẫn cần tiếp tục can thiệp và bám sát sự tiến bộ của trẻ đến khi có chẩn đoán xác định là chậm nói thuần tuý hay chậm phát triển, vì các nghiên cứu cho thấy chậm nói là dấu hiệu dễ nhận biết của rối loạn tự kỷ.

»"Đề nghị trao giải Nobel cho lương y chữa 5.000 ca ung thư"

»Rước bệnh vì lạm dụng nước hoa

Xem Thêm

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Popular Posts

Unordered List

Blog Archive